Osomatsu-san Oneshot

Dạo này tôi cứ thấy Karamatsu itai hơn bình thường , nhưng chẳng vấn đề gì với tôi , vì tôi đã quen nhìn em như thế rồi .
Và tôi cứ thích em như thế , chỉ như thế với riêng mình tôi thôi…..
– Oi Karamatsu , dạo này có chuyện gì vui à ?
Karamatsu nghe câu hỏi liền đỏ mạnh ngại ngùng , trong em e thẹn nhìn rất đáng yêu , thế mà em lại đeo cái kính râm yêu dấu của mình để che đi cái vẻ đáng yêu ấy.
Mồ ~~ em bỏ kính ra cho tôi ngắm tí không được à ~~~~
-Thích đứa nào rồi à ?
– Đúng vậy brother , là một cô gái đáng yêu và cũng rất thích vẻ cool của em nha.
Rắc !
Chợt tôi nghe cái thứ gì đó vừa vụn vỡ trong tâm , cảm giác thật đau.
– Là cái con béo phì hôm bữa à ?
Con đó thì tôi có thể đấu lại được …
– No no , brother ! Là một Kara girl cực kì xinh , Todo giới thiệu cho em đó nha – Em nháy mắt với tôi một cái , trong em vui thế …..
Mà tôi không ngờ lại có đứa chịu được cái sự itai của em ngoài tôi …
Nhưng….làm sao tôi lại để mất em được , ngoài tôi không ai được sở hữu em.
Em mặc cái áo khoác da rồi ra ngoài , tôi tất nhiên đi cùng , chỉ là em không biết thôi.
Em chạy đến công viên , cái công viên mà Jyushi vô tình phá nát vì cái lốc xoáy nó tạo thành trong lúc tập thể dục , đến giờ vẫn còn đang tu sửa , thực sự nó tính hẹn hò tại đây sao !?
Rồi có một cô gái ăn mặc khá itai như Karamatsu chạy đến bên nó.
Khoác tay nó ….HẢ ? KHOÁC TAY !? Con bé này thực sự quá manh động rồi , tôi còn chưa dám chạm vào em .
Karamatsu cứ nhìn liếc về phía bụi cây tôi đang núp , em dắt theo con ả về hướng này.
– Hey hey brother , nếu anh muốn gặp Kara girl đến vậy cứ nói với em .
– Kara-chan , đây là …. – Con ả ôm chặt tay em hơn ,cái hành động khoe khoang gì đây ?
– Đây là Osomatsu , người mà anh ngưỡng mộ nhất đó , Osomatsu đây là Akari-chan
– Thế à – Con ả liếc tôi cười …. như muốn ăn tươi nuốt sống tôi
– Hai người cứ tiếp tục đi , anh không phá đám đâu nha , chỉ đi ngang thấy hai bây nên rình có tí à .
– Thế à ? Thế em đi đây.
Cả hai đi , con ả đó còn quay lại nhìn tôi , rồi lại cười như thế
Hừ ! Để tôi xem hai người hú hí được bao lâu .
Quyết định để em ấy vui vẻ vài ngày bên con ả đó vậy rồi tôi sẽ thủ tiêu nó.
Ấy thế mà mấy ngày sau lúc tôi cùng Todo đi Panchiko thì vô tình thấy cô gái đó khoác tay 1 chàng trai khác ngoài Kara đi ngang qua.
Haha , ra là một con đàn bà dâm loạn , kiểu này lợi thế thuộc về tôi rồi , sau khi cho Kara biết chắc mình cũng nên nói chuyện với nó về tình cảm thằng anh này dành cho nó khác với 4 đứa kia.
– Todomatsu cho anh mượn cái điện thoại của em nha , giờ em cứ về nhà trước đi , chừng nào anh về nhà anh sẽ trả.
– Osomatsu-niisan anh tính làm gì à ? – Nhìn Todomatsu trong có vẻ nghi ngờ tôi
– Không có gì đâu , chỉ là đi làm một vài thứ hay ho thôi , thế nhá.
Đi theo cặp đôi kia , tôi mới thấy họ vào khách sạn a….có vẻ sẽ lâu , cứ qua quán của Chibita mua một chút Oden vừa ăn vừa đợi vậy.

Bấm dãy điện thoại gọi về nhà , trong lòng tôi cười thầm.
– Alo , nhà Matsuno xin nghe.
– Karamatsu đấy à ? Todomatsu về chưa ?
– Rồi , bro , anh tính nói gì với đứa em bé bỏng kia à ?
– Không , hỏi cho có thôi , vì người anh muốn nói là em đấy , em mau đến cái khách sạn đó nha.
– Này bro , anh tính làm gì thì làm đi , em có Kara girl của em rồi nha !
Ây da , sao nó vẫn tự tin đến vậy chứ ….
– Anh kêu đến thì đến đi !
– Osomatsu , sao giọng anh …. cúp máy rồi…
– Sao thế Karamatsu-niisan ?
– Không có gì brother , tối nay có vẻ anh ra ngoài 1 chuyến để vác tên biến thái đó về rồi.
– Hắc xì ! Chuyện gì vậy nhỉ ? Ai nhắc tới mình à ?
Lúc con đàn bà đó cùng gã kia ra thì đã hơn 1 tiếng sau , làm khá lâu đấy chứ …có vẻ cần phải luyện tập để sau này thực hành rồi.
Hai người đó có vẻ còn tính đi đâu đó , nhưng thế thì Kara sẽ không nhìn thấy mất
Thôi cứ tạo ra trò hay trước vậy.
– Nè Akari-chan , cô vừa đi đâu ra thế ?
– Là giọng này… là Osomatsu à ? Anh đến đây làm gì thế ?
– Hmmm , là tôi vô tình đi ngang thôi.
Ả ta ồ một tiếng rồi cười , sau đó lại ghé vào tai tôi – Muốn cùng tôi vui vẻ một chút không ?
Ả choàng tay qua cổ tôi , rồi kéo tôi vào cái khách sạn đó.
– AKARI !!!
Đến rồi , sắp có chuyện hay để xem a…
Em đến nắm tay ả ta , nhưng lại bị ả ta hất ra , rồi nói :
– Tôi chán anh rồi , suốt ngày phải theo cái style kinh khủng của anh , nó quá xấu hổ , với lại anh không thể thoải mãn tôi được , thế thôi.
Nè nè , cái style kinh khủng của Kara tôi lại rất thích đấy nhá , em mau nói gì đi chứ !
Nhìn lại Kara đứng chết sững , chắc sốc nặng rồi đây.
– Thế tôi cũng không cần cô , một con ả dâm loạn
Karamatsu không thể ra tay với phụ nữ , đó là quy tắc hàng đầu với 1 người đàn ông như em , cả tôi cũng thế , nhưng , nhờ cái điện thoại của Todomatsu , sẽ có người tay tôi làm thế.
Em quay lưng đi , tôi đi theo em , với vẻ ngoài cứng rắn như thế nhưng tôi vẫn nghỉ em cần một chỗ dựa.
Chạy đến công viên đó , em ngồi trên cái ghế đá rồi trầm ngâm một hồi sau đó hỏi tôi rằng “trong đi với em lại chán thế ư , thực sự tính cách của em lại làm cho người khác ghét tối vậy ư” , cái sự trống rỗng trong em lại làm tôi cảm thấy có lỗi , nó như làm tôi nhớ lúc cả bọn bơ em dù em đang bị bắt cóc hay bỏ rơi để đi giúp Ichimatsu tìm Espcat.
– Anh từng nói anh thích cái sự itai của em phải không ? Vì anh thấy cái phong cách riêng của em rất thú vị , em nhớ mà phải không ?
Karamatsu nhìn tôi một hồi , cười mỉm rồi lại đeo kính râm vào , cái kính râm chết tiệt làm cho tôi không thấy ánh mắt của em lúc này ra sao , nhưng tôi biết em đang cố giấu đi cảm xúc qua ánh mắt ấy.
– Cảm ơn anh … em cảm thấy tốt hơn rồi
– Karamatsu nè …
– Vâng ?
– Anh yêu em.
– Em cũng yêu anh.
– Không phải cái tình yêu gia đình và anh em gì đó đâu , là tình yêu của người bạn đời cơ !
Karamatsu nghe phải câu này liền gỡ cặp kính , nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu.
– Chúng ta là anh em .
– Mặc kệ chi tiết nhỏ đó đi .
– Ba mẹ và tụi nó thì sao ?
– Anh sẽ giải quyết.
Em lại nhìn tôi , nhưng lần này bằng một ánh mắt có vẻ nhẹ nhàng hơn rồi .
– Bó tay anh luôn , thế em sẽ cùng anh giải quyết .
– Em không giận anh sao ?
– Mắc gì ?
– Vì anh đã làm hỏng chuyện tình của em !
– Nhưng anh đã giúp em tìm ra sự thật . Osomatsu à , anh biết tại sao em không gọi anh là niisan không ?
– Tại sao ?
– Vì em không xem anh là anh cả , em xem anh là một người bạn đời cơ haha……với lại….. em ngưỡng mộ anh lắm , để dẫn dắt cho 5 thằng còn lại , anh đã cố gắng làm một thằng anh tốt , nhưng em lại nghĩ anh cô độc vì phải là thằng lớn gánh vác việc gia đình , nên em sẽ gánh vác cũng anh , anh đừng quên em sinh sau anh đấy , tính ra lúc anh gây chuyện thì toàn là em giải quyết nha.
Tâm trạng Karamatsu có vẻ tốt hơn rồi , còn xỉa xói tôi nha…
– A anh nhớ có tí chuyện cần làm , em đợi chút.
Ra đằng sau em , lén bấm dãy số kia gọi cho Totoko , tôi mong cậu ấy làm xong giúp tôi rồi.
– Alo , chuyện mình nhờ cậu giải quyết xong rồi chứ ?
– Yên tâm đi , chuyện cậu nhờ mình giải quyết hết rồi , Karamatsu khá hơn chưa.
– Rồi , giờ mình đi làm chuyện đại sự , chúc phúc mình đi.
– Rồi rồi , ráng thực hành cho tốt vào tên NEET kia , hôm nay là ngày 2 thằng lớn các cậu mất đi sự trong trắng nhỉ ?
– Còn ráng chọt !?
– Haha !!!!
Cúp máy , Totoko không quên nhắn tin nhắc nhở tôi sài bịch cam sành cơ…bà chằn này còn để ý hơn mình….
Lại ngồi gần Karamatsu , khoác tay lên vai em.
– Anh làm xong rồi à ?
– Ừ … nè Karamatsu
– Hm ?
– Mình đi làm chút chuyện đi , nãy em nói Todomatsu là mình về trễ nhỉ ?
– Ừ
– Thế đôi ta đi làm chút chuyện đại sự nào , cân nhắc khá itai đó , làm cùng anh không ?
– Em không hiểu anh nói gì nhưng em sẽ làm.
Ngốc vẫn hoài ngốc , không cần ra tay cũng tự đi a
– Thế đi theo anh.

Advertisements